Màn đêm thật yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng nỉ non và lòng anh đang đau đáu hướng về em và con. Nếu như có thể anh xin được nhờ gió đêm gửi hàng ngàn, hàng vạn nụ hôn của anh tới em và nhờ những vì sao hãy đến bên ô cửa sổ và thay anh ru em ngủ.
Chắc giờ này vợ anh đang tất bật chuẩn bị tết. Thế là anh đã lỗi hẹn với em rồi. Tháng trước, anh còn bảo em chuẩn bị đón anh về, còn bảo em mua gạo nếp, lá rong để năm nay vợ chồng mình sẽ gói bánh chưng thay vì ăn nhờ ông bà nội. Từ ngày cưới tới giờ, cũng đã 3 mùa xuân, vậy mà chưa năm nào anh tự tay gói bánh chưng thờ tết. Bởi vì cả 3 năm anh đều vắng nhà.
Hôm anh gọi điện về, báo với em là anh sẽ phải trực thay một đồng đội và không thể về nhà ăn tết cùng em. Em đã cố giấu đi nỗi buồn, sự hẫng hụt trong lời nói, em bảo “em hiểu", và "em không buồn đâu”. Nhưng làm sao em có thể giấu được anh.
Tuy ở xa nhau nhưng chỉ cần nghe tiếng em qua điện thoại là anh có thể biết được vợ anh đang vui hay buồn. Anh thương em vô cùng, anh thấy day dứt khi cái hạnh phúc nhỏ nhoi của một người phụ nữ anh cũng không thể mang lại cho em. Chắc là em đã khóc nhiều lắm phải không em?
Lấy anh, em thật khổ. Cái hạnh phúc bình dị của một người phụ nữ là có chồng bên cạnh, sẻ chia những công việc, những khó khăn, những vui buồn của cuộc sống em cũng không có. Lấy chồng, mà em chẳng khác nào lúc độc thân là mấy. Có khác chăng là em vất vả hơn với trách nhiệm nàng dâu trên vai.
Mẹ chồng ốm, bố chồng ngã xe, em trai chồng thi đại học, chị gái chồng sinh nở… rồi còn cả chuyện bên nhà ngoại nữa. Tất tần tật em phải thay anh gánh vác. Vậy mà chưa một lần em hé răng ca thán. Điện thoại sẵn, internet thuận lợi, vậy mà lúc nào em cũng thích viết thư tay cho anh. Vì em bảo “viết thư em mới nói hết lòng mình”. Vợ ơi, biết đến bao giờ anh mới có thể bù đắp cho em được đây. Tội nghiệp cho em quá!
Trời miền Nam nắng lắm em ơi. Anh nhớ cái rét của miền Bắc lúc trời sắp sang xuân. Anh nhớ cánh đào phai e ấp còn ngập sương đêm. Và hơn tất thảy anh nhớ em, vợ của anh. Nhớ những buổi chiều anh phụ em làm bếp. Đã 3 tháng rồi anh không được vuốt mái tóc mây, mềm mượt của em. Đã 3 tháng rồi, anh không được vùi vào em mà ngủ nướng. Ở đơn vị không khi nào anh dậy trễ 5 phút, nhưng ở bên em, anh thích được làm một chú mèo lười. Vì anh muốn được ôm em vào lòng, được nghe tiếng em thở nhẹ nhàng, được lắng nghe nhịp đập trái tim em lâu hơn nữa.

Và hơn tất thảy anh nhớ em, vợ của anh. Nhớ những buổi chiều anh phụ em làm bếp...(Ảnh minh họa)
Vợ yêu! Đời lính là những chuỗi ngày xa gia đình. Với lính thì đơn vị là nhà, đồng đội là người thân. Em đã thất ngốc vì đã từ chối các chàng trai hào hoa, phong độ, kiếm tiền giỏi và quan trọng hơn, họ không phải là bộ đội. Họ sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc em – cô bé mỏng manh, yếu đuối. Em ơi, sao em lại chọn anh, một anh chàng bác sĩ quân đội khô khan, nghèo rớt và luôn luôn đi biền biệt?
Vợ ơi, nhưng anh biết ơn em nhiều lắm. Em đến, đã cho anh biết thế nào là yêu thương, là hạnh phúc. Anh đã từng gặp nhiều người con gái, nhưng chẳng có ai, cho anh cảm giác bình yên như khi anh ở bên em. Anh thấy ông trời đã quá ưu ái đối với anh. Được gặp em, anh đã thấy là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Tuyệt vời hơn khi em nhận lời yêu, rồi nhận lời làm vợ anh.
Có lẽ anh là chàng trai ngốc nghếch nhất em từng gặp phải không? Ngay cả đến lời yêu anh cũng chẳng biết phải diễn đạt làm sao. Vậy mà em đã gật đầu đồng ý. Cái ngày em để cho anh đặt vành môi mình lên đôi môi mềm mại, thơm nồng của em là ngày hạnh phúc nhất đời anh. Anh muốn hét lên cho cả đất trời biết được anh sung sướng đến nhường nào. Ngày chúng mình yêu nhau cũng vào mùa xuân em nhỉ? Vậy mà đã 3 mùa xuân rồi, anh để em một mình.
Em ơi, anh trách mình nhiều lắm. Anh nhận của em quá nhiều, mà chẳng cho được em gì cả. Thứ duy nhất anh cho em có lẽ là những tháng ngày đằng đẵng đợi chồng trong mòn mỏi vì anh còn mải mê đóng quân ở đơn vị xa. Thứ anh cho em là 3 cái tết một mình lủi thủi. 3 đêm giao thừa rồi em nằm khóc mà không có anh. Anh đau lòng nhưng biết làm sao khi nhiệm vụ anh phải hoàn thành.

Em ơi, anh luôn hứa là sẽ bù đắp cho em. Nhưng anh chưa làm được điều gì cả... (Ảnh minh họa)
Em ơi, anh đoán chắc là giờ này em đang chuẩn bị quà tết để nhờ người gửi vào cho anh. Chắc chắn sẽ có một chiếc áo mới, một đôi khăn mặt mới, chai dầu gội mới và cả những cánh hoa đào em hái ở cây đào góc sân nhà nữa. Đó là thói quen của em rồi, dù xa chồng cả nghìn cây số, nhưng em vẫn muốn được là người lo cho anh những vật dụng nhỏ nhất.
Vợ ơi, tết này anh lại để em vò võ một mình. Sẽ chẳng có ai giúp em bóc bánh chưng, đó là việc làm em ghét nhất. Năm nay, em sẽ vất vả hơn nhiều vì đứa con của chúng mình đang lớn dần trong bụng em. Vất vả càng thêm vất vả khi em không chịu về nhà bố mẹ ở vì em bảo, không muốn căn nhà của chúng mình lạnh lẽo vì thiếu hơi người. Nhưng anh biết điều quan trọng hơn là em không muốn rời xa căn phòng ấm áp, với chiếc giường kỉ niệm của chúng mình.
Anh cũng vậy, chẳng ở đâu anh có thể ngủ ngon giấc và thoải mái như ở trong căn phòng của chúng mình, trên chiếc giường kỉ niệm và đặc biệt là có em.
Em ơi, anh luôn hứa là sẽ bù đắp cho em. Nhưng anh chưa làm được điều gì cả. Em ơi, trời đêm nay đầy sao em ạ. Màn đêm thật yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng nỉ non và lòng anh đang đau đáu hướng về em và con. Nếu như có thể thì anh xin được nhờ gió đêm gửi hàng ngàn, hàng vạn nụ hôn của anh tới em và nhờ những vì sao hãy đến bên ô cửa sổ và thay anh ru em ngủ.
Tết này em không có anh bên cạnh, mùa xuân này, không có ai cùng em đi lễ chùa. Nhưng em ơi, anh luôn hướng về em với một tình yêu vẹn nguyên. Anh sẽ nỗ lực thật nhiều để những mùa xuân sau, em sẽ không còn vắng anh nữa vợ yêu à! Đừng buồn nhiều vợ yêu nhé khi tết này, anh lại vắng nhà.