Tôi là người con gái nhẹ dạ cả tin, đã chấp nhận yêu anh và trao cho anh thứ quý giá nhất của người con gái dù biết anh mới chia tay với người yêu. Sáu tháng trôi qua, tôi cứ nghĩ mình là cô gái hạnh phúc nhất vì đã tìm thấy được bờ vai vững chắc để dựa. Nhưng...
Chúng tôi biết nhau qua người bạn thân của tôi, cậu ấy là em trai của anh. Bề ngoài anh không có điểm gì đặc biệt, hơi thấp, nhưng nói chuyện rất có duyên. Chúng tôi đã gặp nhau mấy lần nhưng lúc đó tôi không có nhiều ấn tượng về anh, đơn giản nghĩ rằng đó là một người anh. Thế rồi anh dọn đến ở cùng với em trai của anh, tôi, và một cô bé nữa. Những câu chuyện đời thường dần dần đã làm tôi thay đổi cách nghĩ về anh.
Tôi yêu anh từ lúc nào không biết nữa, chỉ biết rằng tôi cảm thấy như ngẹt thở khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác. Dẫu biết rằng anh vừa mới chia tay với mối tình đầu dài 4 năm nhưng tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc khi anh tỏ tình với tôi. Tôi nói rằng tôi chấp nhận yêu anh, chấp nhận quá khứ của anh, miễn là quá khứ vẫn mãi là quá khứ. Tôi cứ chìm dần với hạnh phúc mà mình đang có, tôi như một người say không tìm thấy lối về với thực tại và chấp nhận dâng hiến cuộc đời mình cho anh. Anh luôn tỏ ra quan tâm, lo lắng, chiều chuộng cho tôi từ những việc nhỏ nhặt. Những buổi đưa đón tan sở, gặp gỡ các anh em trong gia đình, phụ giúp tôi nấu ăn, dọn dẹp. Tôi cảm giác đó là một ngôi nhà nhỏ hạnh phúc. Chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng vậy đó, tôi cứ ngỡ rằng tấm chân tình của mình sẽ xóa nhòa vết thương trong lòng anh, cứ ngỡ rằng anh sẽ là của tôi mãi mãi.

Ở đời có ai mà biết trước được chữ ngờ và tôi đã không thể ngờ được là anh và mối tình đầu quay lại với nhau. Lúc đó tôi mới hiểu được tại sao anh không muốn dẫn tôi về ra mắt ba mẹ. Anh nói với tôi là ai cũng biết quan hệ giữa chúng tôi rồi thì chuyện gặp mặt đến một lúc thuận tiện sẽ gặp thôi. Anh không muốn ba mẹ gặp tôi sớm, nếu ba mẹ phản đối sẽ không tốt cho tôi. Nhưng anh đã nói dối, anh không dám dẫn tôi về vì sợ cô gái ấy biết chuyện, vì gia đình anh và gia đình cô ấy có mối thâm tình, vì tôi vẫn chưa phải là lựa chọn của anh... Tôi ngỡ ngàng trước sự thật phũ phàng đang phơi bày trước mắt, tưởng như mình đang rơi xuống đáy vực sâu. Tôi đã khóc rất nhiều, anh đã ôm tôi vào lòng và khóc. Anh nói xin lỗi tôi, nếu cô ấy không là mối tình đầu thì tôi là lựa chọn duy nhất của anh và anh cũng rất yêu tôi. Anh xin tôi hãy cho anh thời gian để xem xét lại mọi chuyện, để suy nghĩ. Giờ tôi rất đau khổ và không biết phải làm gì nữa, tôi muốn ra đi vì anh đã lừa dối tôi nhưng tôi yêu anh, không thể sống khi thiếu anh và đã dành cho anh tất cả thì làm sao tôi chia tay được. Tôi không chấp nhận được sự thất bại mà mình đang nhận lấy. Xin hãy cho tôi một lời khuyên.