Tâm Sự

Chồng chê bai vợ kém cỏi, uất quá tôi đã buông bỏ các con để đi kiếm tiền và cái kết đẫm nước mắt

Vì muốn chồng yên tâm kiếm tiền nên tôi cố gắng vun vén việc nhà chu toàn, nào ngờ chẳng được anh ấy công nhận mà còn coi thường. Vì vậy tôi đã quyết tâm tự đứng ra lo kinh tế.

Trước khi lấy chồng tôi từng là nhân viên lễ tân, sau khi sinh con, cơ thể tăng cân khiến tôi không đủ tự tin tiếp tục công việc nữa mà ở nhà đẻ liền hai đứa. Khi các con đã được 4 và 5 tuổi rồi kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, một mình chồng đi kiếm tiền nên thường hay cáu gắt mỗi khi trở về nhà.

Nhìn thấy món ăn vợ nấu không hợp khẩu vị, con nô nghịch khóc inh ỏi hay nhà cửa bừa bộn là chồng lại cáu kỉnh quát mắng. Nhưng tôi cam chịu để cho không khí gia đình bớt căng thẳng và để chồng đỡ bực dọc thêm.

Cho đến một ngày chồng buông một câu: “Người dốt nát như cô, không biết cả đời này cô có kiếm nổi 10 triệu đồng không nữa?”. Nghe đến đây mà lòng tự ái của tôi dâng cao không thể nín nhịn được nữa. Lúc đó tôi đang cầm nồi cơm điện nên tiện tay ném quăng ra giữa nhà để tỏ rõ sự bức xúc, rồi tôi tuyên bố là từ ngày mai sẽ ra ngoài kiếm tiền còn các con để mặc ai lo thì lo, tôi mệt mỏi lắm rồi. Đêm đó tôi không ăn cơm, bỏ mặc chồng con ở nhà và về nhà mẹ đẻ ngủ.

Hôm sau tôi bắt đầu đi tìm việc, tình cờ lại gặp ngay cô bạn học cùng cấp 3 ngày trước. Sau khi tâm sự hết mọi chuyện, cô bạn rủ tôi đi buôn quần áo cùng. Thế là tôi theo chân bạn, đi nhập quần áo về rồi livestream, bán online, bán ngoài chợ, đổ buôn cho người ta… mệt nhọc cỡ nào cũng ráng chịu để kiếm tiền.

Chồng chê bai vợ kém cỏi, cả đời không biết kiếm nổi 10 triệu đồng không, uất quá tôi đã buông bỏ các con để đi kiếm tiền và cái kết đẫm nước mắt - Ảnh 1.

Tôi than mệt, muốn đi ngủ, không muốn nói chuyện nhưng anh ấy quỳ sụp xuống xin lỗi tôi. (Ảnh minh họa)

Tôi đi từ sáng sớm khi các con chưa ngủ dậy, về nhà lúc các con đã chuẩn bị đi ngủ, thời gian nói chuyện với con cũng chẳng có. Nhưng tiền thì ngày một nhiều lên. Mỗi khi về nhà, thấy nhà cửa bề bộn, bẩn thỉu, tôi cũng mặc kệ, chỉ tắm rửa rồi lên giường ngủ. Hai vợ chồng không nói chuyện, không ngủ cùng nhau từ ngày đó.

Gần 1 tháng sau, tôi vừa về tới nhà thì chồng đang ngồi chờ. Anh ấy kéo tôi lại để nói chuyện. Tôi than mệt, muốn đi ngủ, không muốn nói chuyện nhưng anh ấy quỳ sụp xuống xin lỗi tôi và bảo rằng anh đã hối hận, đã nhận ra tầm quan trọng của vợ rồi. Anh ấy xin tôi đừng mải mê kiếm tiền nữa mà hãy quay về chăm sóc nhà cửa con cái.

Tôi không đồng ý và nói rằng giờ tôi đang kiếm được rất nhiều tiền. Tôi sẽ không bỏ công việc này. Anh ấy có thể ở nhà làm nội trợ, tôi sẽ lo tài chính cho cả gia đình. Chồng không đồng ý, anh ôm chặt chân tôi, cầu xin tôi đừng sống như một tháng qua nữa. Anh ấy cảm thấy rất khổ tâm khi nhìn các con buồn rầu, suốt ngày hỏi mẹ đâu? Rồi nhà cửa, anh ấy cũng không thể vun vén, lau chùi được…

Nghe chồng thổ lộ mà tôi cũng buồn. 1 tháng qua tôi cũng nhớ con, cũng xót thương tụi nhỏ lắm chứ. Nhưng tôi không muốn tiếp tục ở nhà ăn bám chồng rồi bị coi thường như trước. Mà công việc hiện tại của tôi đang kiếm được tiền, các mối quan hệ làm ăn cũng tốt, tương lai có thể phát triển hơn nữa nên tôi không muốn từ bỏ. Nhưng con cái thì biết làm thế nào bây giờ? Phải làm gì để không phụ thuộc vào chồng mà vẫn chăm sóc các con được tốt đây?

(minhvi…@gmail.com)

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

P.P.L.I
Nguồn bài viết: Afamily.vn

Back to top button
Close