Tâm Sự

Hôm trước mua két sắt về thì hôm sau nhà tôi đã khánh kiệt và bây giờ tôi không biết phải làm gì với cái vật vô tri vô giác đó nữa

Mỗi lần nhìn thấy nhà ai có két sắt là chồng tôi lại tấm tắc khen nhà họ giàu có và anh ấy luôn ao ước mua được một chiếc két để trong nhà.

Vợ chồng tôi lấy nhau được 4 năm rồi, công việc của cả hai ổn định nên mỗi tháng cũng dư giả được hơn chục triệu đồng. Năm nay chồng tôi được tiền thưởng Tết lớn nên anh ấy đã quyết định chi ra một chút tiền để mua một chiếc két sắt.

Lúc chưa có két sắt, mỗi tháng làm được bao nhiêu tiền đều gửi trong tài khoản hết. Bây giờ có két rồi vợ chồng tôi sẽ rút hết tiền về để vào két sắt và thỉnh thoảng sẽ mở ra đếm số tiền từng tháng tiết kiệm được để lấy động lực cố gắng làm việc hơn nữa.

Vào ngày chúng tôi mua két sắt thì có nhóm bạn rượu của chồng đến chơi, chồng tôi nhiệt tình khoe chiếc két mới mua. Còn mấy người bạn thì liên tục thúc giục chồng tôi phải khao đồ vật mới và ăn tất niên luôn. Trước sức ép của bạn bè chồng vui vẻ mời mọi người đến quán nhậu để khao chiếc két sắt mới.

Cho con đi ngủ được một giấc rồi mà chồng chưa về, gọi điện thì chồng vẫn đang ồn ào chúc tụng, bảo chồng đừng uống nữa thì anh ấy tắt máy ngay lập tức.

Hôm trước mua két sắt về, hôm sau nhà tôi đã khánh kiệt và bây giờ tôi không biết phải làm gì với cái vật vô tri vô giác đó nữa - Ảnh 1.

Chỉ vì chén chú chén bác, sướng cái mồm mà chồng tôi biến anh ấy thành người tàn phế, làm khổ vợ con cả đời. (Ảnh minh họa)

Nửa đêm đang mơ màng ngủ thì tiếng chuông điện thoại gọi đến. Người gọi đến không phải chồng mà một giọng rất lạ, họ nói chồng tôi đang gục bên vệ đường.

Chưa bao giờ tôi dám ra đường lúc 12h đêm, nhưng hôm ấy lo sợ chồng bị sao nên tôi quên hết sợ hãi mà lao đi tìm chồng. Đến nơi nhìn thấy người chồng bê bết máu trên người, xe một nơi người một nơi, tôi chỉ biết khóc cầu cứu mọi người giúp đỡ.

Sau một tuần nằm viện, toàn bộ số tiền trong tài khoản của chúng tôi đã được rút ra hết để cứu lấy tính mạng chồng. Ngày xuất viện anh ấy như người thực vật, chẳng nhận thức được gì, đến ăn uống đi vệ sinh cũng phải cần người phục vụ.

Chỉ vì chén chú chén bác, sướng cái mồm mà chồng tôi biến anh ấy thành người tàn phế, làm khổ vợ con cả đời.

Mỗi ngày nhìn thấy chiếc két sắt nằm chình ình góc nhà mà tôi lại căm hận nó nhưng chẳng biết phải làm gì với nó. Bán thì với giá của ve chai, cho thì tiếc, để thì chẳng có tiền mà cho vào, trút giận lên nó thì chỉ làm thân thể mình đau hơn.

Tôi chỉ mong chồng có ngày nào đó phục hồi để trút hết mệt nhọc tức giận lên anh ấy, nhưng không biết chờ đến bao giờ đây, tôi mệt mỏi lắm rồi, mọi người ơi cho tôi động lực với?

                                                                                      (ngoclanh…@gmail.com)

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

P.P.L.I
Nguồn bài viết: Afamily.vn

Back to top button
Close