Tâm Sự

Nghe con khóc ré lên, tôi run rẩy lao vào ôm con trong nước mắt và ân hận vô cùng khi suýt phạm sai lầm tày trời

Tôi để con nằm trong phòng một mình rồi ra ngoài đóng cửa lại trong đau đớn.

Tôi quen biết anh trong một lần đi siêu thị. Khi đó tôi mới chia tay bạn trai nên thần trí lúc nào cũng mơ hồ vì khóc quá nhiều. Trong lúc đi dạo một cách vô định, tôi đã làm vỡ một chậu thủy tinh đắt tiền. Khi nhân viên yêu cầu tôi đến trả tiền cho món hàng, tôi gần như đứng không vững nữa. Hơn 20 triệu, con số quá lớn với một nhân viên bán hàng bán thời gian như tôi.

Cũng may anh bỏ tiền ra giúp tôi. Tối đó, chúng tôi đã có tình một đêm với nhau. Tôi cứ nghĩ sau đêm đó, chúng tôi sẽ không gặp lại nhau nữa. Nhưng rồi số phận run rủi, anh tìm được số điện thoại rồi hẹn gặp tôi. Cứ thế, chúng tôi yêu nhau rồi tổ chức đám cưới.

Tôi cứ nghĩ làm vợ anh là một điều may mắn và hạnh phúc. Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra mình đã quá sai lầm. Chồng tôi không phải là một người giàu có như bề ngoài anh hay thể hiện. Thay vào đó, dù đang là chủ một cơ sở gỗ khá lớn nhưng anh lại đang vay nợ lên tới hàng chục tỷ đồng. Ngay cả căn nhà bề thế vợ chồng tôi đang ở cũng không biết sẽ bị tịch thu lúc nào.

Nghe con gái khóc khản giọng, tôi run rẩy lao vào ôm con và khóc nức nở khi suýt phạm phải sai lầm tày trời - Ảnh 1.

Chồng tôi không phải là một người giàu có như bề ngoài anh hay thể hiện. (Ảnh minh họa)

Suốt mấy tháng bầu bì, tôi vẫn phải đi làm dù ai cũng hỏi có chồng giàu thì làm để làm gì? Tôi chỉ biết cười ngượng bảo đi làm cho thoải mái, sợ ở nhà lại trầm cảm. Nhưng thật ra, tôi phải đi làm để tự kiếm tiền sinh đẻ.

Ngày đi sinh, nhìn người ta được đăng kí sinh dịch vụ, được chăm sóc kỹ càng mà tôi tủi thân biết bao. Trong khi tôi chỉ sinh thường, phải để mẹ mình chăm đẻ. Chồng tôi vẫn đang lao đầu kiếm tiền trả nợ, lấy khoản này đắp khoản kia. Những ngày nằm viện, mẹ tôi mới biết tôi sống khổ sở, thiếu thốn và có nguy cơ bị tống ra khỏi nhà bất cứ lúc nào. Bà cứ nhìn tôi rồi nhìn con gái tôi mà sụt sùi buồn bã.

Hiện tại con tôi mới hơn 3 tháng và hôm qua, tôi nhận được tin căn nhà đã bị tịch thu, chúng tôi phải chuyển ra ngoài căn nhà trọ bé tí. Cảm giác hụt hẫng, chán nản dâng lên khiến tôi như kẻ mất trí. Tôi khóc suốt, chẳng cho con bú. Lúc nào trong đầu tôi cũng lo sợ sẽ bị bạn bè cười chê, bị hàng xóm dè bỉu. Tôi suy nghĩ nhiều đến mức bỏ cơm trưa và cơm chiều.

Đã thế, chồng tôi còn lao vào nhậu nhẹt bê tha vì chán nản. Anh còn gằn giọng mắng mỏ mẹ con tôi là thứ ăn hại, ăn bám. Khi anh ngủ rồi, tôi vẫn còn chìm trong nước mắt. Không hiểu sao trong lúc đó, tôi chỉ muốn chết đi cho nhẹ nhàng. Nhưng tôi chết rồi thì ai chăm con tôi đây?

Nghe con gái khóc khản giọng, tôi run rẩy lao vào ôm con và khóc nức nở khi suýt phạm phải sai lầm tày trời - Ảnh 2.

Trời ơi, suýt chút nữa thôi, tôi đã phạm phải một sai lầm tày trời chỉ vì quá tuyệt vọng. (Ảnh minh họa)

Suy nghĩ một hồi, tôi cho con bú rồi đặt con nằm xuống giường, đắp chăn, hôn con lần cuối mà nước mắt rơi lã chã. Nhưng khi cầm chai thuốc trừ sâu đổ chuẩn bị đưa lên miệng thì tiếng con khóc ré lên khiến tôi giật nảy người. Chưa bao giờ tôi cảm thấy sợ hãi đến thế, vội lao vào ôm con, tôi vừa ôm lấy con vừa khóc nức nở. Trời ơi, suýt chút nữa thôi, tôi đã phạm phải một sai lầm tày trời chỉ vì quá tuyệt vọng với cuộc sống bế tắc.

Cũng may khi được mẹ ôm ấp vỗ về, con bé nín khóc. Ôm con vào lòng, tôi vẫn không hết run sợ và vẫn không thể ngưng khóc. Tôi thương con quá, càng thương con, tôi càng ân hận vì hành động ngu dại của mình. Chỉ một chút nữa thôi, nếu con không khóc lên, có lẽ tôi đã chẳng còn ngồi đây mà viết những dòng chữ cay đắng, đau đớn này.

Nhưng mọi người ạ, giờ vợ chồng tôi trắng tay rồi, thậm chí chồng tôi còn có khả năng phải đi tù vì vỡ nợ quá nhiều. Chưa khi nào tôi tuyệt vọng thế này? Những ngày sau đây, tôi biết phải sống làm sao đây?

(hahau…@gmail.com)

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

N.T.M.H
Nguồn bài viết: Afamily.vn

Back to top button
Close