Tâm Sự

Vừa mở cửa xe thấy em đồng nghiệp của chồng chễm chệ ghế trước, tôi nóng máu nhưng vẫn phải giả thân rồi “phản đòn” khiến họ im re

Mặc dù mua xe đã lâu, nhưng mãi tới khi trời mưa tôi mới nhờ chồng đưa đón. Thế nhưng, tôi nào ngờ trong khi mình lo nghĩ, thương chồng thì cô đồng nghiệp ngày ngày cũng… đi nhờ xe.

Tôi và Phong kết hôn được 3 năm, mặc dù chưa sinh con nhưng những mục tiêu mua nhà, mua xe đều đã hoàn thành cả. Trong mắt bạn bè, chúng tôi rất giỏi và đáng ngưỡng mộ. Khỏi phải nói, tôi cũng phổng mũi lắm mỗi lúc được ai đó khen.

Hiện tại, tôi đang uống thuốc và tiêm phòng, Phong thì kiêng rượu bia, thuốc lá…, sau khoảng 1, 2 tháng nữa chúng tôi có thể mang thai thì coi như mỹ mãn.

Nhưng cuộc sống mà, lúc thăng lúc trầm là chuyện thường. Vợ chồng tôi tạm không phải lo nghĩ chuyện tiền bạc thì lại xích mích vì các mối quan hệ ngoài luồng.

Tôi hay ghen, chính tôi cũng thấy như vậy. Thế nhưng Phong chẳng biết “giữ mình” mà lại toàn chơi thân với các chị em gái. 70% bạn bè của anh toàn nữ giới. Thế nên hai đứa rất hay cãi nhau, anh thì nói tôi ghen mù quáng, tôi thì nói anh đào hoa, lăng nhăng, hay “thả thính”.

Hồi đầu mới yêu anh tôi đã ghen ghê lắm. Nhưng dần dần tiếp xúc, đi ăn uống cùng nhau nhiều thì tôi lại thân với các bạn của Phong, thế mới hết ghen. Gỡ bỏ được những vướng mắc trong lòng, tôi đã lạc quan nghĩ rằng, mình thì hay ghen, Phong thì đào hoa, trời không chịu đất thôi thì đất chịu trời. Mình vẫn khó chịu nhưng cố gắng giữ trong lòng hoặc tìm cách làm thân với bạn khác giới của chồng thì mọi chuyện sẽ ổn. Đúng là chúng tôi đã hạnh phúc hơn, ít cãi cọ hơn được 1 khoảng thời gian dài.

Tuy nhiên, khi Phong đi làm ở công ty mới, lương cao hơn nhưng các mối quan hệ cũng phức tạp mà tôi không kiểm soát nổi. Đã thế, tin nhắn của các chị em gái đến tới tấp, tôi hỏi thì Phong đều nói công việc.

photo-4-15499913901551229706673-crop-15499918963641845246606

(Ảnh minh họa)

Ban đầu tôi không tin, kiểm tra xong thì cũng đúng là toàn nội dung gì mà thuế má, hàng hóa, vận đơn… tôi chẳng hiểu nổi. Nhưng một ngày tình cờ tôi vào đọc mới thấy xen kẽ chuyện công việc họ cũng “thả thính” nhau đều đều. Tức quá, tôi bỏ về nhà mẹ đẻ mất mấy ngày. Phong hứa sẽ giữ khoảng cách hơn để tôi không phải suy nghĩ.

Vài tháng gần đây, mặc dù mua xe nhưng tôi thương Phong phải đi lại nhiều, đường tắc nên vẫn tự đi làm. Phần nữa là công ty tôi không cùng trục đường với công ty anh về nhà.

Thế nhưng mãi hôm gần đây, trời mưa thì tôi mới nhờ chồng đi đón. 6h15 chiều, tôi thấy xe ô tô của chồng đỗ ở sảnh tòa nhà liền nhanh chóng bước tới. Nhưng khi vừa mở cửa, tôi sửng sốt thấy cô đồng nghiệp ngồi ở ghế trước. Tôi bực lắm vẫn nhẹ nhàng nhắc thì cô ta còn õng ẹo:

– Chị ơi, em bị say xe, em ngồi ghế trước được không?

Đã đi nhờ còn không biết điều, tôi tức quá. Nhưng nghĩ tới chồng, vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, bảo:

– Ôi, chị cũng say xe nặng nên mới ít đi xe đấy. Em chịu khó ra ghế sau ngồi nhé!

Trên xe, tôi liên tục hỏi chuyện cô nàng tỏ ra rất thân thiết. Thực tình thì tôi không có cảm tình gì với cô ta đâu. Một người chẳng biết điều sao mà ưa cho nổi.

Hỏi ra mới biết cô nàng có chồng sắp cưới nhưng thường đi công tác xa. Thậm chí, cả hai hiện đã dọn về chung sống ở khu chung cư ngoại thành rồi cơ. Tôi nghe tới đây liền tủm tỉm quay sang bảo:

– Chồng sắp cưới của em có biết anh Phong đưa đón em đi làm mỗi ngày không?

Cô náng ấp úng 1 chút, mặt hơi tái đi sau đó cũng cười bảo:

– Biết chứ chị. Chuyện gì em cũng kể với anh ấy hết.

Tôi không tin lắm bởi thái độ cô ta không dứt khoát. Hơn nữa, thường những người đàn ông hay phải đi công tác như thế không mấy yên tâm và sẽ quản vợ chặt hơn. Rõ ràng cô ta nói dối. Tôi đề nghị:

– Vậy cho chị xin số, xin facebook chồng sắp cưới của em đi. Chị sẽ chào hỏi rồi hẹn 2 đôi mình đi uống cà phê mới được.

– À em thấy không cần đâu ạ.

– Em trẻ nên không hiểu lễ nghĩa rồi, anh Phong đưa đón em bao lâu như vậy, chăm em thay cả phần chồng thì anh ta phải cảm ơn chứ.

Nghe tôi nói câu ấy mà cả Phong và cô đồng nghiệp tái mặt. Phong khẽ nhắc tôi nhưng tôi chỉ lạnh lùng bảo:

– Anh đưa đồng nghiệp về đi xong đưa em qua rạp chiếu phim ở đường xx chút, em có hẹn đi xem phim với anh Tuấn.

Phong giật nảy, quên ngay vụ tôi cà khịa đồng nghiệp mà tò mò hỏi rồi ngăn cản. Tôi ung dung lôi son phấn ra tô lại rồi bảo:

– Nam nữ ngày ngày đi chung xe riêng tư hơn còn không vấn đề, rạp chiếu phim đông người thì sao được.

Phong nghe nói xong thì hiểu ý ngay. Cô đồng nghiệp có vẻ cũng sợ tôi sẽ đi gặp chồng chưa cưới thật nên bỗng nhẹ giọng hẳn. Sau cuộc đụng độ hôm ấy, nữ đồng nghiệp kia cũng lặn mất tăm. Tôi cũng nhận ra không chỉ mình mà cả chồng cũng ghen ghê gớm. Có lẽ sau này tôi sẽ áp dụng chiêu ấy để trị anh.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

Miss Mộng Mơ
Nguồn bài viết: Afamily.vn

Back to top button
Close