Tâm Sự

Vừa mở lồng bàn ra, nhìn mâm cơm kỷ niệm 10 năm ngày cưới vỏn vẹn một món ăn do chồng chuẩn bị, tôi bật khóc nức nở

Tôi hồi hộp mở lồng bàn ra, không biết anh nấu món gì đây. Nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng trong mâm cơm, tôi sững người, rồi không kìm nén được, nước mắt cứ thế rơi như mưa.

Hôm nay là ngày kỷ niệm 10 năm ngày cưới của vợ chồng tôi. Sáng sớm tôi không thấy chồng nhắc gì đến đâm ra có chút tủi thân trong lòng. Hẳn anh đã quên mất rồi.

Dẫu vậy, tôi vẫn rẽ qua siêu thị mua vài món về nấu mâm cơm ấm cúng để cả nhà quây quần. Kể cả anh không nhớ thì tôi vẫn muốn làm chút gì đó, tiện thể kể cho các con nghe mấy câu chuyện cũ của bố mẹ chúng.

Khi tôi về đến nhà thì anh đã về từ lúc nào và không thấy các con đâu. Anh đang dọn dẹp trong bếp, nhìn dáng vẻ thì hình như anh vừa nấu ăn xong.

“Em đi tắm đi rồi ra ăn cơm. Anh nấu xong rồi. Các con anh chở sang bà nội gửi từ chiều”, anh cười bảo tôi.

Tôi sững sờ. Hóa ra anh vẫn nhớ, còn tự mình vào bếp nấu nướng! Tôi đi tắm trong tâm trạng hạnh phúc lâng lâng. Lúc từ nhà tắm ra, anh vừa thấy liền mỉm cười giục tôi: “Em mở mâm cơm ra đi, chính tay anh chuẩn bị đấy”.

Tôi hồi hộp mở lồng bàn ra, không biết anh nấu món gì đây. Nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng trong mâm cơm, tôi sững người, rồi không kìm nén được, nước mắt cứ thế rơi như mưa.

Vừa mở lồng bàn ra, nhìn mâm cơm kỷ niệm 10 năm ngày cưới vỏn vẹn 1 món ăn do chồng chuẩn bị, tôi đã bật khóc nức nở - Ảnh 1.

Tôi quay lại ôm chặt lấy anh, càng khóc to hơn nữa. (Ảnh minh họa)

“Chúc mừng ngày kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta”, anh ôm lấy tôi từ đằng sau, thủ thỉ bên tai tôi. Tôi quay lại ôm chặt lấy anh, càng khóc to hơn nữa. 

Trong mâm cơm anh chính tay chuẩn bị, là một món ăn duy nhất chứ chẳng phải mâm cao cỗ đầy. Thậm chí chỉ là món cơm rang, không phải món gì cầu kỳ, phức tạp. Món cơm rang anh làm không có trứng hay thịt, chỉ cho thêm chút muối và rắc vài sợi hành lá lên trên mà thôi.

Nhưng đó lại là món ăn chúng tôi thường xuyên ăn trong những ngày ban đầu đầy gian khổ. Tôi với anh đến với nhau chỉ có 2 bàn tay trắng, lúc ấy thiếu thốn đến ăn uống còn chẳng được đầy đủ. Chúng tôi chỉ có tiền mua gạo đành nấu lên rồi mang cơm ra rang với hành lá. Thế mà 2 vợ chồng vẫn vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon.

Tới giờ, sau 10 năm, chúng tôi chưa phải quá giàu có nhưng 2 vợ chồng đã có của ăn của để. Giờ chúng tôi ăn cơm rang kiểu Thái, cơm chiên Dương Châu, ai còn ăn món cơm rang khốn khổ như xưa nữa.

Tôi xúc động bởi chồng vẫn nhớ như in những ngày tháng ấy, nhớ đến từng chi tiết nhỏ nhặt. Điều đó chứng minh một điều, trong lòng anh quãng thời gian đó có một vị trí rất lớn, người đồng hành cùng anh lúc ấy cũng luôn khiến anh trân trọng. Tôi thật hạnh phúc khi có một người chồng giàu tình nghĩa như vậy phải không mọi người?

(ngoclantn…@hotmail.com)

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1broje0’) });

P.G.G
Nguồn bài viết: Afamily.vn

Related Articles

Back to top button
Close